- Thăm và tặng quà khoảng 30 cháu bé tại khoa nhi Bệnh viện K Tam Hiệp. Nhóm mình tặng mỗi cháu 2 hộp sữa Hipp và đồ chơi cho các cháu.
- Thăm chị Hán Thị Hiển bị ung thư, cũng tại Bệnh viện K Tam Hiệp. Nhưng do chị đang về nhà chưa quay lại bệnh viện, nên đã hỏi thăm bác sỹ về tình hình chị, tặng chị sữa và gửi lại bộ hồ sơ để xin học nghề cho con gái chị Hiển.

- Thăm gia đình chị Phạm Thị Thủy tại thôn Hoàng Xá, huyện Thường Tín. Một hoàn cảnh rất thương tâm, chồng bị tâm thần vợ bị tim không có khả năng làm việc. Còn 3 cháu bé thì cháu trai lớn là bé Nam bị vẩy nến á sừng, bé gái thứ 2 cũng bị bệnh tim giống mẹ, cháu gái út thì bị bệnh không có âm đạo. Cả nhà 6 miệng ăn chỉ dựa vào một mình bà lão hơn 75 tuổi là lao động chính, là bà nội của mấy đứa trẻ.
Nhóm mình đã mua 50kg gạo, 3 thùng mì ăn liền (loại 100gói/thùng) và 1 thùng gia vị để tặng gia đình. Ngoài ra bạn Trần Hương ở Tp. HCM gửi 500 ngàn để mua cho các cháu gái đang đi học 40 quyển vở, 2 cặp sách cùng bút chì, bút máy, tẩy để các bé chuẩn bị vào năm học mới.

Mẹ cháu Nam thiết tha đề nghị nhóm mua giúp cháu thuốc Gót Sen của Traphaco để bôi cho cháu, làm dịu, bớt căng da. Sáng thứ 2 ngày 26/07 nhóm đã mua ngay 10 hộp gửi PCN về cho cháu Nam rồi các anh chị nhé.
Hiện nay nhóm chúng ta tiếp tục quyên góp quần áo cho gia đình cháu Nam (bao gồm cả quần áo cho 3 người lớn là bà nội, chị Thủy và anh chồng), vậy nếu bạn nào có quần áo cũ vui lòng mang qua Vp của chị Việt Anh tại nhà số 1 ngõ 159, phố Chùa Láng để tập kết nhé.
Đối với trường hợp của chị Hiển nhóm mình lên thăm chị và quan trọng là tìm hiểu về tình hình con gái chị Hiển, với mục đích là sẽ giúp đỡ và cho cháu một cái nghề. Vì mẹ cháu mắc 2 căn bệnh ung thư thì việc chữa khỏi là không thể. Nên thay vì tặng tiền nhóm chúng ta muốn giới thiệu cháu đến Trường dạy nghề Koto, với mong muốn khi cháu học xong sẽ có một công việc để tự nuôi được bản thân. Tổ chức KOTO là một trung tâm nhân dạy nghề nhân đạo nhằm thay đổi đời sống của thanh thiếu niên Việt nam có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn và trẻ em lang thang cơ nhỡ phải sống và làm việc trên đường phố.
Xin kể mọi người nghe câu chuyện dưới đây về chuyến đi này để mọi người rõ hơn về công việc từ thiện hay những mặt bất cập xung quanh việc tưởng như “chỉ toàn những điều tốt đẹp” này. Khi vừa đến Viện K (Tam Hiệp), chị Việt Anh và mọi người vào xin phép các bác sỹ ở Viện để chúng ta làm từ thiện thì ngay lập tức bị các bác sỹ ở đây mắng xơi xơi. Với lý do tại sao vào, vào làm từ thiện cho ai, cẩn thận không bị lừa..... Khi nghe những lời bác sỹ nói xong cả nhóm chúng ta rất sốc, tại sao các bác sỹ có thể nói thế nhỉ???? Nhưng thôi chúng ta là phật tử lấy chữ Nhẫn làm đầu, quan trọng là mình làm việc thiện.
Nhưng sau khi tặng sữa các bệnh nhi xong, quay lại chính vị bác sỹ đó nhờ chuyển giúp hồ sơ xin việc cho con gái Hiển (vì chị Hiển về quê chưa quay lại Viện), lúc đó mới được bác sỹ tâm sự, chia sẻ tại sao các nhân viên y tế ở đâu lại bức xúc như vậy.
- Có ông bố con đang nằm viện vừa nhận được tiền từ thiện (khoảng 500, 1tr) thì ngay lập tức rủ mấy ông bố bên cạnh đi ăn nhậu ở ngoài cổng viện.
- Có trường hợp vợ chồng người dân tộc có con nằm viện, nhưng khi có người tặng cho 10 triệu xong thì họ xin bác sỹ cho về vì con có nằm lại cững chẳng chữa khỏi. Khi bác sĩ gọi điện thoại động viên họ rằng giờ có chút tiền các nhà h tâm hỗ trợ rồi thì cho con quay lại chữa bệnh tiếp thì họ nói rất thản nhiên: “Không cần đâu, đứa này chết lại đẻ đứa khác, cần gì!!!”
- Trường hợp thứ 3 là trường hợp một cháu bị ung thư mắt khoảng 2 tháng trước nhóm mình cũng đã từng đến thăm và trao 6 triệu đồng là quà của nhóm cô Phương (TP.HCM) và chị Oanh (CHLB Nga) gửi tặng. Bố cháu bỏ đi khi mẹ chưa sinh ra cháu, khi biết bệnh của con thì người mẹ phát điên còn ngày con lên bàn mổ phẫu thuật thì mẹ tự tử. Theo như bác sỹ thống kê cháu bé nhận được sự trợ giúp của những người hảo tâm là khoảng gần 1tỷ đồng. Và bây giờ những người trong gia đình cháu đang xâu xé chỗ tiền đó, và có những 7 người đến nhận làm bố cháu.
Sau khi được được nghe câu chuyện của bác sỹ tại Viện K (Tam Hiệp), nhóm mình nhận thấy chủ chương của nhóm “không tặng nhiều tiền cho những gia đình khó khăn, mà thay vào đó chúng ta nên tạo công ăn việc làm cho họ, hoặc giúp bằng việc liên hệ tìm bác sĩ, xin phẫu thuật, tặng lương thực thực phẩm” là hoàn toàn đúng đắn. Làm từ thiện thì phải thiết thực, đúng người đúng việc như vậy số tiền đóng góp của chúng ta (là mồ hơi nước mắt chứ không phải từ trên trời rơi xuống), nhất định phải được sử dụng đúng mục đích. Cầu chư Phật mười phương gia hộ cho cả nhóm Minh Tuệ có sức khỏe dồi dào, công việc ổn định để có thêm nhiều cơ hội chia sẻ, giúp đỡ những mảnh đời kém may mắn.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét